Sự xuất hiện của Hansi Flick tại Barcelona không chỉ là một tiếng nói mới; đó là một cuộc cải tổ triết học. Ông mang đến triết lý Gegenpressing đã định hình kỷ nguyên Bayern Munich của mình, và điều đó ngay lập tức thể hiện rõ. PPDA (Số đường chuyền mỗi hành động phòng ngự) của Barça đã giảm xuống mức tốt nhất giải đấu là 8.2, một sự tương phản rõ rệt so với mùa giải cuối cùng của Xavi, khi nó dao động gần 10.5. Pedri và Gavi, cuối cùng đã hoàn toàn sung sức và được giải phóng, là những quái vật ở hàng tiền vệ, giành chiến thắng 70% trong các pha tranh chấp phòng ngự của họ. Lewandowski, ngay cả ở tuổi 37, vẫn dẫn dắt hàng công với lối pressing thông minh, thường xuyên buộc đối thủ phải phá bóng dài mà Araújo và Koundé đã tận dụng. Họ đã bóp nghẹt các đội bóng, đặc biệt là trên sân nhà, nơi họ chỉ để thủng lưới 12 bàn tại Montjuïc, thấp nhất giải đấu.
Mặt khác, Real Madrid có một con quái vật khác để thuần hóa: Kylian Mbappé. Carlo Ancelotti không nổi tiếng với những cuộc cải tổ chiến thuật triệt để, nhưng việc tích hợp một cầu thủ tầm cỡ như Mbappé đòi hỏi những điều chỉnh. Ban đầu, người ta nghĩ rằng anh ấy sẽ hòa nhập ngay vào sơ đồ 4-3-3, nhưng Ancelotti thường triển khai sơ đồ 4-2-3-1 linh hoạt hơn, với Mbappé được trao vai trò tự do bên cánh trái, liên tục di chuyển vào trung lộ. Điều này có nghĩa là Bellingham thường lùi sâu hơn bên cạnh Valverde, tạo thành một cặp tiền vệ trụ mang lại sự chắc chắn trong phòng ngự. Các con số pressing của Madrid phản ánh cách tiếp cận ít điên cuồng hơn này: PPDA của họ là 11.1, cao hơn Barcelona 2.9 điểm. Họ chọn lọc, pressing dữ dội trong những khoảng thời gian ngắn, thường là sau khi mất bóng ở khu vực tấn công, thay vì một khối phòng ngự cao, duy trì. Vinicius Jr. và Rodrygo vẫn cung cấp chiều rộng, nhưng trọng tâm rõ ràng là đưa Mbappé vào những khu vực nguy hiểm, và điều đó đã hiệu quả, với việc anh ấy ghi 28 bàn thắng ở giải đấu trong mùa giải đầu tiên của mình.
Vấn đề là: trong khi lối pressing tầm cao của Barcelona thống trị hơn về mặt thống kê, dẫn đến nhiều pha mất bóng hơn ở phần sân đối phương (Barça trung bình 9.8 pha mất bóng tầm cao mỗi trận, Madrid 7.1), hiệu quả phản công của Madrid lại chết người. Họ ghi 22 bàn từ những pha phản công nhanh, so với 14 bàn của Barcelona. Đó là một cuộc đụng độ phong cách kinh điển, và nó đã tạo nên hai trận El Clasico đáng kinh ngạc, cả hai đều kết thúc với tỷ số hòa.
Atletico Madrid, với trái tim cứng đầu của họ, tiếp tục phát triển cấu trúc phòng ngự dưới thời Diego Simeone. Những lời xì xào về việc 'Cholismo' đã chết, như thường lệ, đã bị phóng đại quá mức. Mặc dù họ vẫn duy trì khối phòng ngự thấp khi cần, nhưng lối chơi xây dựng của họ trở nên phức tạp hơn đáng kể. Thời kỳ của những đường chuyền dài thuần túy đã qua. Khả năng phân phối bóng của Oblak được cải thiện, và Axel Witsel, đáng ngạc nhiên, đã trở thành một nhân vật chủ chốt ở hàng tiền vệ phòng ngự của họ, hoàn thành 92% số đường chuyền ngắn của mình và đóng vai trò là trục cho những pha chuyển đổi nhanh. Họ kiểm soát bóng trung bình 54%, cao nhất trong năm mùa giải, và PPDA của họ, mặc dù vẫn cao hơn Barcelona ở mức 9.5, cho thấy sự sẵn sàng tham gia sâu hơn vào sân. Griezmann, trong vai trò tự do của mình, vẫn điều phối mọi thứ, hoàn thành 85% số đường chuyền ở khu vực tấn công và đóng góp 15 bàn thắng và 12 pha kiến tạo. Họ không hoàn toàn là lối pressing bóp nghẹt của Barcelona, nhưng họ chắc chắn chủ động hơn Atleti ngày xưa.
Girona, đội bóng gây bất ngờ, đã củng cố vị trí của mình trong top bốn. Míchel tiếp tục tinh chỉnh lối chơi tấn công, kiểm soát bóng của họ. PPDA của họ là 10.0 đáng nể, cho thấy một cách tiếp cận cân bằng. Savinho, vẫn tỏa sáng ở cánh, đã đóng góp 10 bàn thắng và 11 pha kiến tạo, liên tục thu hút hậu vệ và tạo khoảng trống. Lối chơi xây dựng của họ kiên nhẫn, thường xuyên liên quan đến các hậu vệ cánh trong những pha chồng biên rộng, và họ dẫn đầu giải đấu về số đường chuyền xuyên tuyến thành công với 154. Real Sociedad và Athletic Bilbao đã lọt vào top sáu, cả hai đều dựa vào lối pressing tập thể mạnh mẽ và lối chơi cánh năng động. Mikel Oyarzabal của Sociedad đã có một mùa giải xuất sắc khác với 18 bàn thắng, trong khi Nico Williams của Athletic tiếp tục là nỗi kinh hoàng cho các hậu vệ cánh đối phương.
Thực tế: trong khi Barcelona của Flick rõ ràng là đơn vị pressing hiệu quả và cứng nhắc nhất về mặt chiến thuật, tôi vẫn tin rằng khả năng của Ancelotti trong việc tích hợp Mbappé mà không hoàn toàn từ bỏ bản sắc của Madrid là một thành tích ấn tượng hơn. Khó khăn hơn khi bạn có một chiếc Ferrari mà bạn cần phải nhét vào một gara sedan.
Dự đoán táo bạo của tôi cho mùa giải tới? Chúng ta sẽ thấy nhiều sự linh hoạt chiến thuật hơn từ các đội bóng hàng đầu, với các hệ thống lai trở thành tiêu chuẩn khi các huấn luyện viên tìm cách chống lại cường độ của Barca của Flick.